slide anh dep

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010

Gần mực có đen, gần đèn vẫn... tối

Người ta thường nói "không biết thì hỏi, muốn giỏi phải học" để răn con cái mình. Tuy nhiên, với cậu học trò này thì tất cả đều bó tay.  Có một thằng bé tối dạ quá. Mẹ nó đem gửi ở nhà ông thầy học. Ông thầy dạy nó câu gì, nó cũng không nhớ, bảo nó cái gì nó cũng quên. Dạy mãi nó mới biết được “cái ống nhổ”, “cái hỏa lò” và “cái cấp thiêu” mà thôi! Còn ngoại giả chẳng biết một tí gì nữa.

Một hôm, có ông Đề râu rậm là bạn ông thầy học, đến chơi, nó cũng không chào. Ông thầy mới mắng:
- Cụ Đề là bạn với tao, cũng như tao. Sao cụ ấy đến chơi mà mầy không chào? Thế là vô phép! Hễ bận sau mầy thấy cụ ấy thì mầy phải chắp tay lại mà chào: “Lạy Cụ Đề ạ!” nhé!
Thằng bé vâng. Từ đấy hễ nó thấy ông Đề đến, thì nó chắp tay hai tay lại, chào:
- Lạy Cụ Đề ạ!
Bận nào cũng thế. Một hôm, nó về chơi nhà, Mẹ muốn thử xem con học hành tấn tới thế nào, mới đi lấy cái điếu ra hỏi con rằng:
- Cái này là cái gì?
Thằng bé nói:
- Cái ống nhổ.
Mẹ nó chán quá, lại lấy cái ấm bình tích, hỏi nó:
- Cái này là cái gì?
- Cái hỏa lò.
Giận lắm, lấy cái cơi trầu, hỏi nó:
- Cái này là cái gì?
- Cái cấp thiêu.
Mẹ nó điên ruột, tốc ngược váy lên, hỏi gắt rằng:
- Thế thì cái này là cái gì?
Thằng bé chắp hai tay lại, mà chào rằng:
- Lạy Cụ Đề ạ!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

nghe nhạc online

Bài đăng Phổ biến